C102: Từ sơ sinh đến tiên sinh
Mèn ơi!
Hắn thầm tự nhủ, cố gắng trấn tĩnh, bình ổn lại cái bản thể linh hồn sơ sinh ấy. Thể xác - Tình cảm - Tâm Trí hắn thảy đều đang run rẩy, lúng túng, gọi là đại chấn tinh thần thì cũng đúng.
Từ thủa cha sinh mẹ đẻ đến giờ, đây là lần thứ hai hắn có cảm tưởng như vậy. Lần thứ nhất là khi đọc cuốn truyện dài về Phật Thích Ca năm 18 tuổi hồng trần. Lần thứ hai này đã 31 tuổi trần, cũng là vừa đọc "lướt" qua thôi, mới chỉ là "lướt" thôi mà đã như vậy ... một pho sách mà người viết (Baird T. Spalding) đặt tên là: "Life and teaching of the Masters of the Far East".
Nguyên Phong "phóng tác" dịch phẩm "Hành Trình Về Phương Đông" dựa theo pho sách gốc này. Ví như là: Múc một bát cháo ra từ một nồi cháo siêu to khổng lồ... để gieo duyên cho người đọc tự tìm hiểu thêm nếu thèm.
Cái tính phàm ăn của hắn thì đâu tránh khỏi. Lập tức gọi đàn em, ngang nhiên dọa nạt, đòi thêm viện trợ ngân sách. Và người em quý báu của hắn đã lập tức gửi đến qua bưu điện pho sách gốc được viết bằng tiếng Anh này. Tiếng anh hay tiếng em gì, một khi đã quyết chí thì đều có thể hiểu. Vậy là hắn đảo tung nồi cháo, để tìm ra những tương đồng và dị biệt với bát cháo Nguyên Phong múc. Quả thực, rất nhiều dị biệt, cũng vô số tương đồng. Chỉ là một bát cháo thôi mà còn chưa tiêu hóa hết, thì người đọc ăn làm sao hết cả một nồi. Có lẽ Nguyên Phong đã lường sẵn vậy.
Khi gõ những dòng này, tay hắn vẫn run run, cả người run lên như vừa bị "bội thực" tâm hồn vậy. Tiếc thay tinh thần thì không thể bị bội thực như thể xác được. Nói vậy cũng là hơi quá lời...
(Giữa trưa nắng chủ tù đang lao động khổ sai ngoài trời, thì nhận được tin nhắn của bà đưa thư, gọi ra lấy gói hàng to không vừa hòm thư công cộng. Lão vội bê cả Khoai lên xe phi ra lấy hàng. Tưởng là hàng gì, hóa ra là hàng sách. Về đến nhà lão đương định trách bạn tù sao không hỏi ý trước khi mua. May thay bạn tù khai không phải mua mà là được tặng. Còn phải nói mãi là sách này xịn, không phải sách đểu, nói về Jesus Christ, thì lão mới chấp nhận cho đọc, thay vì đốt.)
- - -
Nếu không đọc "Tự truyện của một Yogi" thì có lẽ cũng không có những mấu chốt "chứng cớ" người thật việc thật, mà liên hệ với "Hành Trình Về Phương Đông" để tin rằng tất cả những sự ấy không phải là hư cấu, huyễn hoặc.
Tiên khí, linh lực trong pho sách này mạnh đến nỗi, kẻ tầm thường nhìn vào quả thực tưởng là loại tầm thường vớ vẩn. Giá bán cũng rất xoàng xĩnh, bìa sách cũng không có gì là ấn tượng, tên sách lại càng "không kêu". Nhưng kiểu thần tiên dị truyện này, đối với A Đường thì quả là ...
Hắn còn đương run run sờ từng trang giấy, không biết có thể thực sự tiêu hóa hết nồi cháo tiên cốt ấy. Không biết với tu vi hèn mọn của hắn hiện thời liệu có thể làm gì sau khi tiêu hóa xong, ngoài việc tiêu chảy ...
Mặc kệ, những suy nghĩ lo sợ thường trực, ngày sau phải nghiêm túc xem chừng.
Sách quý tại nhân gian rất nhiều, nhưng "Tiên Thiên Ký Sự" từ Thượng Giới chính chuyên chuyển lời là rất hiếm. Không phải nhái phẩm bịa truyện ta bà ở trần gian... mà nay được phổ cập đại trà như vậy, quả thực là không nhiều.
Hắn gấp gáp hít một hơi thở sâu, như vừa từ trong cuốn tiểu thuyết ngụy tạo bước ra, lại bước tới một pho Tiên Thư Kỳ Vĩ mà ... chẳng biết phải làm gì.
Mắt mũi mồm tay chân đều lóng ngóng, luống cuống hết cả lên, như là hắn biết số phận ảo mộng của hắn sẽ sắp bước vào hồi chuyển đổi. Liệu hắn có thể diện kiến "Xuân Tóc Đỏ" và những vị tiên nhân chân thực trên núi tuyết? Liệu mọi con đường hắn đã và sẽ đi qua, là đường Tình Vô Hạn? Không ai biết ngoài chính hắn.
"Xuân Tóc Đỏ" đang ở đâu? Liệu lần tới Ngài sẽ "biến" ra cả một tòa "Lâu Đài Tình Ái" giữa trần gian này? Hay chỉ là một mái nhà tranh đơn sơ giữa hồn thiêng non nước? Hay chỉ là một túp lều tạm nơi sa mạc hoang vu? Và Tiên Chúng vây quanh Ngài là thực tại ảo hay xác hồn chân thật?!
... Định mệnh của A Đường và cả quả địa cầu này có phải là tan biến?
... Hắn mơ về những tầng trời, như con ốc sên mơ một ngày bò ra khỏi vỏ.
... Hắn mơ về những tầng người, như trẻ thơ khóc cười bất chợt.
... Hắn làm mặt quỷ, mặt cau, nhăn mày, láo liếc ... đủ mọi loại nét mặt sinh động biểu tình cảm xúc nơi nhân cõi. Để thấy rằng chính hắn đang sống thật, chứ không phải là một cái xác vô hồn.
... Sơ sinh hay Tiên sinh? Cõi người!
Không biết, không thể biết trước được tương lai đó... Hắn chỉ có thể ngồi với nồi cháo nóng hổi nghi ngút hương tiên. Sublime như vậy! Không biết gì hơn ngoài run rẩy linh hồn.
(Chợt nhớ, cách xưng hô "Tiên sinh" và "Vãn sinh" của Tàu quả thực không khựa tí nào, quả thực rất thâm nho ngọt lịm, trang trọng mà hòa ái vô cùng. Tiên là đầu tiên, trước đó. Vãn là sau đó, sau cùng. Đầu tiên hay sau cùng vốn là vô tận. Như vậy thì đúng là Đạo rồi.)
P/S: Xuân Tóc Đỏ là nhân vật trong tiểu thuyết "Số Đỏ" của Vũ Trọng Phụng. Đây là tác phẩm của người phàm, viết ở trần gian, nên nhuốm màu phàm tục. Trái ngược hẳn với "Xuân Tóc Đỏ" vị được nhắc tới trong Thần Tiên truyện này. Quả thực danh - sắc không phải là chân tính con người.
PDF:
Hành Trình Về Phương Đông
https://drive.google.com/file/d/190CTHEX_wq0f0Yq79n0XOWqWtsIEHNNt/view?usp=sharing
Tự Truyện Của Một Yogi
https://drive.google.com/file/d/1gPRJCiqsPBjy7a0iGh57IwEjrIjxX2MD/view?usp=sharing
No comments:
Post a Comment