:) Bắt đầu viết những dòng này mà cứ phải tủm tỉm cười mãi vì sự tình hài hước sau tất cả những bi kịch dài đằng đẵng.
Bởi cuộc đời là đại ảo mộng. Một trăm hay một ngàn cuộc đời cộng lại cũng vẫn là con số mộng to đùng. Mà cả trần gian này được giăng mắc bằng những lớp mộng cảnh đan xen như sóng vỗ. Mộng mà! Mộng cảnh đan xen vô số, làm sao giải nghĩa, cắt đoạn hết ra cho được?!
Mình cứ tưởng mình mình là một ngã thể. Nhưng biết đầu mình chỉ là một cái nhánh thể của một cây to. Mà đời có bao nhiêu cây to chi thể? Bao nhánh cộng lại mới đếm đủ thành một cây toàn bộ. Cây ... đa ... tình!
Vụ thần lôi sét đánh 81 lần, cũng đại diện cho 81 lần trúng tiếng sét "ái tình" nơi phàm thể trần gian. Một "cây đa tình" phải trúng đủ 81 lần như vậy... chết đi sống lại đau đớn như vậy thì mới qua ải đoạn trường. 81 lần phải phân chia đều ra cho 81 nhánh cây, 81 hình hài, 81 thân phận, 81 câu chuyện ... cùng một lúc kể, thì mới hết. Chứ dồn cả vào một đứa thì đặng sao nổi?!
:) Chuyện về Osiris và Iris, xa xưa lâu lắm rồi.
Chuyện về Babaji và Lahiri, cũng mới hòm hòm lâu thôi.
Mộng cảnh đan xen, tạo lập bởi vô số chi tiết. Nghĩ cũng buồn cười lắm ấy!
Ngồ ngộ ra, đời này mình đã dành quá nửa để mê thật. Người phàm có mốt tắm bùn để dưỡng da, tắm tiên để chụp ảnh. Mình vô hạ giới cũng mê man mà nhảy tùm vào bùn lầy ngã dục, cũng chụp ảnh đăng cõi A Còng... để tiên cảnh mĩ miều gì cũng cho lên cuộc ảo.
Những sự lầy lội, ngu mê không hồi kết trong miên trường miền ảo này ... đến một lúc ai ai nhìn lại cũng chợt bật cười. Giết chóc tru hại nhau chỉ vì những ảo mộng man hoang.
- - -
Rồi lại phải tìm những cái tên, danh gọi thật kêu để đặt cho những ấu thơ xây dựng tiếp mơ ước kỳ cùng ...
(: Biết đâu, cái ảo mộng đời mình có liên quan đến Mỹ cảnh Thiên quốc, lại bắt nguồn từ lâu. Rose Lima - vị thánh nữ tu khổ hạnh ở Peru, quả thực là trái ngược hoàn toàn với kẻ theo "khoái lạc giáo" độn ngu lần này. :)
Biết đâu thằng "Khoai" nhà mình, hồn nó lại có chàng là "thân phụ" ly kì khủng bố. Thằng Khoai nó lại về vườn này để tập sự nhổ cỏ, chăn gà, cuốc đất với bố ruột nó, để học thổ ngữ quê người. Bố nó đời nọ làm đại bàng, đời này làm gà lôi, tha lôi nó đi khắp đọ. Rồi sau này nó lớn, nó bỗng nhớ ra bố nuôi phượng hoàng kiếp ... Tiền kiếp, nó từng làm cái gì mà to tát, đọc lại tự truyện Yogananda mà nước mắt lưng tròng. Truyện lại còn lồng truyện ... cho dài thêm chương viết .... Đồ khôn lỏi!
:) Kiếp trước nó "tổng tài" thiền định kiểu gì, mà giờ lọt lòng sinh lại, nó chẳng kiên nhẫn gì cả. NÓNG + VỘI chưa từng thấy! Chưa kịp lấy cho hớp nước là kêu khóc, không đúng ý một cái là dãy dụa. Giữa giờ ngủ tỉnh giấc, bất kể là giữa đêm hay giờ nào, cũng gào lên ăn vạ, đòi lên lưng địu đi ra ngoài hóng gió mới ngủ lại cho. Ngủ mà chưa sâu đã dám hạ xuống giường là hoàng thượng lại tỉnh giấc, lại phải đi tuần "hành" lại từ đầu. Những tưởng chưa có đứa trẻ nào khó nuôi như vậy. Mẹ nó cũng vạ lây: "con hư tại mẹ"!
Bất cứ lúc nào cũng đòi ra ngoài chơi, không thích ở yên trong nhà một lúc nào. Giữa trưa nắng hầm hập cũng phải lao ra bằng được, y như bố nó, phải giữa trưa bổ củi thì mới luyện đủ "dương công". Không mở cửa cho ra thì gào khóc cả tiếng đồng hồ đến phát nôn phát ọe, ho lên sù sụ. Một khi đã khó ở, khó chịu trong người thì làm kiểu gì cũng vẫn khóc, vẫn đành đạch. Tự lập? Tự thân lập thành đại đạo kiểu gì mà rời cái ti mẹ ra một cái là khóc. Rời cái lưng bố ra một cái là đòi ... như lên cơn nghiện. Cả nhà phải quay cuồng cung phụng nó đến hao gầy. Còn nó thì chuyên cắn mẹ để "thể hiện tình cảm". Đã bảo là đau rồi mà cứ ra sức cắn đến hằn cả vết răng lên, tím cả máu bầm. Chuyên dẫm lên ngón chân đau gãy của bố để gợi đòn. Còn chuyên la hét. Ở ngoài trời thì không hét, hễ ở trong nhà là hét váng cả nhà, váng cả đầu. Người lớn đang nói chuyện hay làm việc mà mình không được chú ý là chạy quanh gân cổ lên la hét. Chưa kịp theo yêu cầu cũng hét lên như sư tử con gầm gào ra lệnh.
Chưa kể, biết sai mà vẫn cứ làm. Bảo không ném các thứ lung tung thì cứ ném. Chủ kiến chính kiến đầy mình! Muốn chỉ, dạy cho cách làm bất cứ điều gì cũng không nghe, không cần, không khiến, chỉ muốn tự! Bướng, lì, nóng, vội - Toàn những tính xấu nhất của bố mẹ thì học. Đòi gì cũng nằng nặc bằng được mới thôi. Lúc nào cũng lấy nước mắt long lanh và giọng khóc vang nhà ra để dọa. Bố đang ngủ cũng không để yên, phải la hét, lôi kéo dậy bằng được để chơi cùng. Không khác gì ông tướng, giặc cỏ. Chỉ vì được cái nụ cười hào hoa mà không bị ăn đòn.
Số kiếp tử vi ngày xưa cha mẹ cắt, tự tay Yogananda đốt bỏ, vì có đoạn tiên tri nói: lấy ba vợ thì hai vợ mất sớm. Trùng hợp là kiếp này thằng Khoai nhà mình nó cũng đào hoa nở rộ trong cung nhà 7 - phối ngẫu hay quan hệ cá nhân. Nó phải "đi tu" là cái chắc! Rồi nó còn có mặt trăng chiếu sáng nơi bạn bè, đồng cộng... Nó lại có mặt trời ngụ luôn chân ngã, là cung mệnh, mệnh cư phu thê - nhà 7 luôn mới sợ. :)) Liệu nó sẽ lại tự tay đốt bỏ lá số mà mẹ nó cắt cho, xem mãi mới tỏ!?
- - -
Tự nhiên có bà Nepal xuất hiện, là vì mấy tháng trước mình cứ niệm ý nghi ngờ, thách thức mãi rằng:
Mình và Chàng mà là hai vị tổ đùng tổ đoàng đó?
Khó mà tin nổi. Ví như: đang cực khổ bốc mùi lao công dọn vệ sinh đường phố, mà bỗng tự xưng mình là thần tiên hạ phàm độ kiếp vậy! Phải có bằng chứng, hay dấu hiệu gì cụ thể chứ. Phải có Chứng Thực, chứng minh hay chứng tỏ gì đó liên quan thể hiện cho mình chứ. Ba…ba…ji mà siêu phàm trác tuyệt vậy, La...ri... hi hữu vậy, ... thì đời này kiếp này phải "gọi" hay "thuyên chuyển" được chứ. Nếu không thì mình sao dám vĩ cuồng nhận vơ, ảo cảm ảo tưởng bấy lâu rày!
Vừa nghĩ xong chẳng lâu, thì bố nó lên Face lướt Intentional Community thấy bà Nepal này mời cộng đồng. Mà bà ấy không quên tiết lộ khi chat, là bà tham gia hiệp hội do Yoganada gây dựng ở Ranchi. Một năm bà đến Yogoda Satshanga Society ở India một lần. Visa 5 tháng là hết hạn, cứ 5 tháng phải ra khỏi biên giới Nepal, thì tiện thể đi Yogoda cách đó có nửa ngày đường. D đã đương hỏi han nhiều điều. Mà mình vẫn ngu lì, còn đểu giả mượn danh, nhắn cho bà ấy là "còn phải suy nghĩ nhiều vì tính khả thi, vì visa khó nhọc, đường xá xa xôi, tiền bạc túng thiếu." Chính mình, là chính mình phụ bạc, khinh khi tình trời!
Lại không thể không run run trong lòng, vì ông trời cứ dụ khị mình phải tín mê cái sự gì là kỳ dị phi thường cõi!
:) Hảo mộng!
Giả như, thằng Khoai, nó lại tìm được vị thầy là ông "Ngô" nào đó - sư phụ cũng là cha, là mẹ nó từ tận muôn đời, mừng đến nửa khóc nửa cười trong mộng ...
Quê hương nó là Mỹ Chân hay Siêu Việt nọ này? Ông Ngô râu tóc bạc phơ, lại mừng đến rơi lệ, khi cha Trời mẹ Đất, cùng gặt lúa trần gian... mà mang về sàng sảy, nghiền say thành bột, trộn vào bánh ngô, mà làm nên lương thần mĩ vị ... lương thực thiên quốc! Mỗi hạt lúa là một linh hồn ... đã hong phơi dưới nắng mặt trời.
Mĩ lệ mà Diễm hằng, đến nỗi tưởng đâu là mộng ảo!
- - -
Lại quay về tiếp tục dọn vệ sinh cuộc mộng, gặm nhấm cơn mê trong Tây Du Ký hồi 67:
CỨU VỚT ĐÀ LA THIỀN TÍNH VỮNG
THOÁT LÌA Ô UẾ ĐẠO TÂM TRONG
- - -
Public cái cơ sự bí tình này vì mọi sự bí mật đều là công khai dưới ánh mặt trời.
Chư vị xem đây là mộng ảo hay vui đùa cũng tùy nghi.
No comments:
Post a Comment