Wednesday, June 24, 2026

C99: A Đù tái ngộ

C99: A Đù tái ngộ


Từ khi trở thành tru tiên, tán hồn hắn đã mất tiêu hết thảy tu vi sâu dày từ thủa nào. 

Nói gì đến thần thông cao siêu thuật pháp, chỉ đến việc hiểu chính bản thân mình, hắn còn không thể. Hắn không phân biệt được gì là ảo tưởng ảo cảm, chi là chân thật chân tri. Đời hắn đã dành quá nửa vào tục sự ái tình. Lục Dục (Sắc - Thanh - Hương - Vị - Xúc - Pháp), và bao "triền miên cái" tham - sân - si - mạn - nghi trong hắn những tưởng đã dứt sạch, nay trở lại và lợi hại gấp nhiều lần. Hắn đã là phàm nhân, đích thị phải ngụp lặn trong Hải Dục Hồi Cuồng miền hạ. Biết bơi, biết thở, biết quẫy, biết đạp ... chỉ vậy là đã mừng, huống gì cưỡi sóng cưỡi cá mà thị hiện thần thông... Có chăng chỉ là cơn mơ trong cõi A Còng siêu thực.

Đã lâu không trò chuyện với cái bóng của chính mình. Hắn lại lẩn thẩn ngồi nhìn vào bức vách (nay là cái màn hình laptop). Ngọn nến chính là khúc xạ ánh sáng trắng trên màn hình toàn những con chữ nhảy. Hắn cười vào mấy con chữ chẳng mấy ai đoái hoài này. Cũng cười vào chính mình mông muội toàn tập. Đâu đó chợt nghe tiếng A Đù trong đầu gạn hỏi:

A Đù: Sao ngươi cứ thích tự mình đù mình vậy?

A Đường: Ngươi thôi hỏi những câu hỏi vô nghĩa đi có được không?

A Đù: Chẳng có câu hỏi nào là vô nghĩa trên đời này đâu.

A Đường: Ngươi có tin không? Có tin ta có thể hồi phục tiên lực và tu vi sâu dày sau tất cả?

A Đù: Nhúng tràm, tắm bùn lâu quá rồi. Thì tự phải thanh tẩy, xóa cả hình săm trong tâm hồn nữa, ngươi phải tự tin mình ...

A Đường: Ta săm hình gì mà ngươi dám bảo?

A Đù: Hình săm vô hình, chỉ mình ngươi nhìn thấy thôi. Mấy hình săm ấy là bóng ma tâm thức, nghiệp thức của ngươi do chấp ngã vi khởi bao đời. Nhìn mắt thường không thấy đâu. Giống như Long Hải Hội với Hùm Cọp Nhóm ấy. Ngươi cũng có săm đầy mình những hình tâm thức. Chằng chịt hoa văn kinh dị lắm!

A Đường: Ngươi đừng dọa ta.

A Đù: Dọa gì đâu. Bất cứ ai trên đời này cũng có, không chỉ mình ngươi đâu.

A Đường: ...

A Đù: Người sợ điều gì, trời sẽ trao điều đó. Ghét của nào, trời càng giao của vậy!

A Đường: Ta sợ và ghét những kẻ ngu mà mạnh.

A Đù: Thì đó... cho đến khi nào chính ngươi ngu mà mạnh! Ắt sẽ hết sợ. Ngươi phải trở thành cái thứ mà ngươi sợ.

A Đường: Ta sợ và ghét những kẻ ăn thịt uống máu trẻ nhỏ. Moi tim và chặt đầu kẻ khác không ghê tay.

A Đù: Thôi, đừng sợ hay ghét điều gì nữa. Chứ không thì khổ cho ngươi thôi. Cứ phải khổ vì quái vật mãi. Bao giờ mới xong?

A Đường: Ta muốn ăn chay!

A Đù: Thôi, đừng muốn bất cứ một thứ gì. Ngộ nhỡ ý muốn không đáp ứng được như nguyện thì lại phải day dứt nữa.

A Đường: Kể cho ngươi vụ này. Trước đây ta từng lập chí trường chay. Lập chí bỏ nhà ra đi, "tự thân lập thành đại đạo". Bỏ nhà đi thì phải có kế sinh nhai mới từ từ tính tiếp được. Ta mò vào một quán bia nhậu ven hồ Tây. Được chủ quán dẫn tới một quán khác. Quán này rất nhiều bát đũa bẩn chưa rửa vì thiếu nhân sự. Ta sắn tay áo rửa cả ngày trời, đổ bao nhiêu vỏ tôm vỏ ốc... Tối được ăn rau cải xào mà đầu bếp dạy phải lửa to đùng đùng xào mới ngọt... Tiếc rằng ta bỏ việc trong ngày thứ ba, lẻn đi khi mặt trời còn chưa mọc. Lại xách ba lô về nhà. Nguyên nhân vì, gặp được một người này làm ta thay đổi quyết định. Cái tính hay thay đổi quyết định này, ta hận lắm.

Về đến nhà, ta lại vùi đầu vào dế xem có gì giải tỏa nỗi buồn. Thấy ngay một bài chia sẻ của anh bạn mới quen tên là Cường. Trời đất ạ, toàn quen những kẻ Dương Cường Công Dũng ... mà chính mình thì nhũn như bùn lầy. Bài chia sẻ tình cờ nói về cuộc hội ngộ kỳ cùng của "Xuân Tóc Đỏ" và đệ tử khờ dại nhiều đời nhiều kiếp của hắn ở một chỗ khỉ ho cò gáy nào đó. Mà "Xuân Tóc Đỏ" gọi mãi, gọi mãi kẻ đó mới mò tới được. Đọc xong, ta thấy bứt dứt khó chịu quá đỗi. Không biết có phải là vì ân hận đã thối chí bỏ việc làm tạp vụ ở quán ốc ven hồ.. hay là tức giận chính mình vì không giữ được lời nguyện trường chay... hay là vì bất mãn gì đó rất mơ hồ khó tả. Ta cứ cấu chân bứt tay, vò quần bứt áo mãi. Rồi không thể hiểu nổi sự bứt rứt ấy tại sao cứ dâng lên ngùn ngụt, như đứa trẻ không đạt được điều gì nó mong. Liền khóc. Ta quằn quại dãy dụa một đống phủ phục tại chỗ mà khóc. Mà ấm ức cùng tự hận. TỰ HẬN là cái từ chính xác nhất để miêu tả cảm xúc lúc bấy giờ. Đã qua rất lâu rồi mà giờ vẫn nhớ rõ. Lúc ấy ta không hiểu tại sao, chỉ nghĩ là vì mình đã thối chí, bỏ việc ở quán ốc. Mình là kẻ vô dụng, vô dụng đối với chính mình. Vô dụng vì không thể dũng mãnh, cường công, kiên định với mọi quyết chí nơi mình. Giận chính mình như một con ốc yếu ớt hèn nhát. Muốn bò ra khỏi vỏ nhưng lại sợ hãi một điều gì mà lại chui vào. Ta không tự tin một chút nào! ...

A Đù: Thế là tốt! Tự tin làm bất cứ một việc gì cũng đều là vô ích, chỉ cho đến khi nào ngươi hoàn toàn tỉnh thức, hoàn toàn giác ngộ về chính ngươi.

A Đường: ... Ta bị bệnh ...

A Đù: Bệnh gì cũng có thể chữa khỏi. Như Ram Gopal đệ tử của Xuân Tóc Đỏ nói đó!

A Đường: Bệnh của ta không bao giờ khỏi được hết, cứ chữa nó lại bệnh, lại chữa lại bệnh.

A Đù: Bệnh hồng trần thì ta biết rồi. Ai cũng vậy, ai cũng có mà. Không có gì đặc biệt đâu mà suy diễn nhiều.

A Đường: Không! Bệnh của ta giống bệnh của Duy Ma Cật cơ ...

A Đù: Ma Cật với Ma Sơ thì cũng vậy. Chỉ là vẫn chưa vô úy, vô biên, nên mới còn bệnh tật khổ não.

A Đường: Vậy làm sao để vô úy, vô biên?

A Đù: Ngươi tự nghĩ đi. Hỏi ta ta biết hỏi ai?

A Đường: Nếu ngươi bị đù lâu quá, như Ngộ Không bị đè dưới Ngũ Hành Sơn ấy. Thì ngươi làm gì trong lúc ấy để vô úy vô biên?

A Đù: Thì quán tâm không phải là đù. Tâm này vốn vô biên. Ngũ Hành Sơn (Kim - Mộc - Thủy - Hỏa - Thổ) hay Ngũ Ấm Ma (Sắc - Thọ - Tưởng - Hành - Thức) ... thảy đều không phải là ta.

A Đường: Thế ta là gì?

A Đù: Ta là tất cả và vượt qua tất cả!

A Đường: ... Ta thấy Ngài bí ẩn quá. Ẩn quá thì làm sao, biết đàng nào mà vươn tới, mà nỗ lực?

A Đù: Như những khúc nhạc. Ẩn hay hiện là do tai ngươi có nghe được không, loa có chất lượng hay không, có thẻ nhớ để cắm vào bật liên tục hay không. Có không gian yên lặng, tĩnh tại để nghe được rõ không. Ngài cũng như những khúc nhạc. Khi không nghe thấy thì cho là ẩn. Khi nghe thấy thì biết là hiện.

A Đường: ...

A Đù: Nhạc chỉ là một phương pháp trong hàng ngàn phương pháp để biết Ngài. Có những người biết Ngài qua phương trình toán học, hóa học, vật lý học, thiên văn học, thí nghiệm học, bác sĩ học, nông dân học, đau khổ học ... Ngươi nghe nhạc là dễ dàng nhất rồi.

A Đường: ...

" Một hành tinh mịt mù lửa khói,
Tinh thể hình thành, sinh sản tế bào,
Đến loài sứa và loài bò sát,
Và con người ở hang động buổi sơ khai;
Rồi ý thức luật công bằng và mỹ lệ,
Họ không còn bận bịu với đeo đai –
Có người gọi đó là Tiến hóa,
Cũng có người gọi là Thượng Đế Chí Tôn.

Như triều sóng trên bờ biển hình cong vút
Trăng thượng tuần trăng khuyết trăng lưỡi liềm,
Niềm mong ước tuôn tràn trong tâm khảm
Mãi trào dâng và cứ mãi trào dâng:
Từ đại dương bao la, huyền bí
Bờ cát tinh khôi chưa một vết chân –
Có người gọi đó là Niềm khao khát,
Cũng có người gọi là Thượng Đế Chí Tôn.

Trong giá rét người lính canh làm nhiệm vụ,
Người mẹ hiền chịu đói khát vì con,
Socrates uống ly độc cần, điềm tĩnh,
Và Jesus trên thánh giá, bình an
Muôn triệu người không tên và khiêm tốn,
Lê bước trên đường chân chánh, gian nan
Có người gọi đó là Dâng hiến,
Cũng có người gọi là Thượng Đế Chí Tôn.

(William Herbert Carruth.)

Thập giá hình và Thập tự giá của Đức Christ có nguồn gốc hết sức xa xưa. Cả hai đều tượng trưng cho sự mãi mãi hy sinh của Thượng Đế khi Ngài hòa mình vào phương diện hình thể của thiên nhiên. Bằng cách này, Ngài trở thành Đấng Thượng Đế hằng hữu nội tại trong tâm vạn vật và đồng thời cũng là Đấng Thượng Đế siêu việt trên vạn vật.

Thượng Đế bị gắn chặt vào thập tự giá của hình thể vật chất. Nhờ thế mà rốt cuộc Thiên giới mới có thể xuất hiện ở Thế gian. Điều này có hàm ý tinh thần hóa vật chất và hình thể, nâng cao vật chất lên cõi trời, và giải thoát Thượng Đế khỏi thập giá hình của vũ trụ. Thi sĩ Joseph Plunkett diễn tả điều này thật hay trong những vần thơ dưới đây:

“Tôi thấy máu huyết Ngài trên những đóa hoa hồng
Trong các vì sao, ánh mắt Ngài chói rạng,
Giữa băng tuyết vạn niên, thân xác Ngài rực sáng,
Lệ Ngài rơi xuống từ mấy tầng không.
Tôi thấy Ngài lộ diện trong mọi đóa hoa,
Tiếng của Ngài là sấm rền, và chim ca lãnh lót,
Hang động thâm u, quyền năng Ngài cao tột.
Đá núi chênh vênh in bút tự của Ngài.
Bước chân Ngài trên bao quãng đường dài
Biển rộng triều dâng theo nhịp tim Ngài thánh thiện,
Vòng gai nhọn Ngài bện thành vương miện
Mọi thân cây là thập tự giá của Ngài.

Trên nhân hồn của mỗi người có Chân hồn ngự trị,
Là linh hồn uy mãnh nhưng vẫn thuộc về ta!
Có âm thanh bao gồm tiếng nói của toàn nhân loại,
Là suối nguồn của muôn vạn bài ca:
Ta sống trong Chân hồn, Chân hồn ở trong ta,
Với thọ mạng vô cùng qua vạn kỷ;
Khi nhân hồn chết trong thánh thiện và hoàn mỹ
Sẽ nhận sự sống thiêng liêng vĩnh cửu trường tồn.”

(Richard Watson Dixson)


A Đù: Sống theo ý Thiên Chúa! Vậy có nghĩa là gì? Là tất cả đều được vận hành THEO THIÊN Ý! Và như vậy, hãy LÀM - MỘT CÁCH QUYẾT LIỆT, DỨT KHOÁT, điều mà từ sâu thẳm bên trong NHẬN ĐỊNH, đó là điều THUẬN VỚI Ý MUỐN CỦA THƯỢNG ĐẾ!

A Đường: Ngươi có biết không? Ta luôn mang một mặc cảm "phản bội" gì đó rất sâu sa. Như là, ta được sinh ra từ phàm tục, từ thảy thảy hồng trần tục sự. Ta lại muốn phản bội tất thảy để làm một cái sự gì đó ngược với phàm tục. Ta đã kết hôn với đời trần. Trần đời cung cấp cho ta đủ mọi sự, từ quả trứng gà đến mớ rau ngon. Từ cái vung nồi đến cái nắp lọ, từ cái que thử đến cái hình người ... Tất thảy thảy mọi phép thử đều đến từ Hồng Trần. Vậy mà xong rồi thì, ta lại muốn phải bội, vứt hết, bỏ lại tất thảy thảy hồng trần đằng sau lưng, để chạy tới Thiêng Liêng gì đọ? Như cái ông "Qua" Nguyên Vũ gì đó... bỏ vợ con mà tuyên bố đình đình đám đám cho thiên hạ cười ruồi!

A Đù: Việc của người ta ngươi chúi mũi vào làm gì? Mỗi người mỗi con đường đạt ngộ. Hết thảy mọi sự "phản bội" trên đời này đều như gà con "phản bội" vỏ trứng. Nó phải nở, phải đạp vỏ trứng mà tự chui ra. Cái từ "phản bội" khi ấy có thể hiểu khác đi, theo nghĩa rộng hơn rất nhiều.

A Đường: Kiến giải rất hay! Ta xin ghi nhớ.

A Đù: Nhớ cái đầu ngươi. Không cần nhớ. Mọi sự nhớ đều chỉ là những cái hình săm cố hữu, chất chồng lên nhau vậy còn chưa đủ hay sao?

A Đường: Đù! Cái gì ngươi cũng chê được.

A Đù: Đại Toàn Thiện mà ...

A Đường: Đừng động vào nỗi đau của ta nữa. Mối tình đầu lâu xương chéo!

A Đù: Phải động, phải chạm vào thì mới chữa được. Ngốc ạ. Cứ để đó nó mốc lên, thối lên... Không thông được tâm bệnh thì không bao giờ khỏi được.

A Đường: Giá mà ta có thể phanh ngực ra cho ngươi xem quả tim này to nhỏ thế nào ...

A Đù: Ngươi cứ hùng hùng hổ hổ vậy nhưng tâm ngươi thỏ đế, ta biết rồi.

A Đường: Còn ngươi, cứ đù đà đù đờ như vậy nhưng ...

Chẳng biết dùng từ gì để nói nữa vào lúc này, A Đường lại mở bức vách kiếm tìm một tệp sách bất kì đã lưu. Để copy cái roẹt cho chuyện lồng trong chuyện, chương lồng trong, cho lê thê thần tiên huyền hồ mộng. Hắn lại cảm khái về những người mù, cũng như vậy, hắn mù mờ mò mẫm miên tình đời ...


Mật Khải (The Prophet)
- Kahlil Gibran –

Chương 1: THUYỀN ĐẾN
Đạo sư Almustafa trong khi đứng trên bờ biển ngoài thành Orphalese để chờ thuyền đến đón về quê, ông nhìn lại mảnh đất thân yêu nơi ông đã trải qua 12 năm ấp ủ chân lý trong cô đơn trên đỉnh núi cao nhất không xa ngoại thành …

Ông thì thầm tự nhủ:
Đây chẳng phải là bộ y trang ta giũ bỏ hôm nay
Mà chính là thịt da tự tay ta lột xẻ.
Cũng chẳng phải một tư duy ta gởi lại
Nhưng là trái tim đã dịu ngọt bởi khát khao.

Phải chăng phút chia ly cũng là giây hội ngộ !
Phải chăng hoàng hôn ta
Cũng chẳng khác bình minh !
Ta sẽ hiến gì cho những cuộc đời dang dở ?
Sẽ hiến dâng những cây cành
Trĩu quả ngọt trong tim.

Khát vọng ta sẽ như suối nguồn bùng vỡ
Để rót tràn khoảng trống kiếp nhân sinh.
Trong tay Đấng Toàn Năng
Ta chỉ là cây đàn nhỏ bé
Là ống sáo đơn sơ mang hơi thở của Ngài.
Là kẻ kiếm tìm trong chiều sâu lặng lẽ
Ta sẽ chọn kho báu nào
Để phân phát an nhiên?
Nếu hôm nay là vụ mùa đích thực
Sao ta chẳng nhớ ra thủa gieo hạt đầu tiên!

Nếu phút này phải dâng đèn đốt lửa
Ngọn lửa kia nào phải lửa riêng ta
Trong bóng đêm ta sẽ nâng cây đèn rỗng
Để người lính canh châm lửa rót dầu.

Than ôi !
Những gì có thể thốt lên sao ít ỏi !
Để lại trong ta còn một biển vô ngôn !
Ôi năng lực ngữ từ sao kém cỏi
Chẳng thể nào tát cạn một biển hồn !

Than ôi !
Một lần thở nữa thôi trong tĩnh lặng
Một lần nhìn lưu luyến chốn xa sau
Rồi ta sẽ cùng lênh đênh chìm nổi
Như một viễn dương nhân
giữa những viễn dương nhân.

Hỡi biển mẹ bao la hằng thao thức
Nguồn tự do duy nhất của suối sông !
Lượn khúc chót, dòng này còn tuôn chảy
Còn thì thào lặng lẽ một lần thôi.
Rồi ta sẽ trong vòng tay biển mẹ
Giọt vô biên về giữa giọt vô biên.

(Hết chương 1)

Khi đạo sư nói xong những lời ấy, ông đi vào thành. Toàn dân thành Orphalese, kể cả những thầy tế lễ và những nhà tiên tri, trong đó có nữ tiên tri Almitra là người đầu tiên đã tìm đến và tin tưởng ông khi ông mới đặt chân đến thành này, kéo đến tụ tập quanh ông. Họ van nài ông chớ vội ra đi bởi niềm tin và tình cảm họ dành cho ông.  Họ mong muốn ông trao truyền lại những chân lý mà bấy lâu ông hằng ấp ủ … Almitra là người đầu tiên xin nghe chân lý về tình yêu.

Chương 2: TÌNH YÊU

Khi tình yêu vẫy gọi
Hãy tiến bước theo chàng
Dù đường tình hiểm trở
Đầy dẫy những gian nan.

Khi cánh tình ấp ủ
Hãy ngoan ngoãn thuận nhu
Dù lưỡi gươm trong cánh
Hằn vết chém thiên thu.

Khi tình yêu lên tiếng
Hãy tin, chớ nghi ngờ
Dù lời tình xáo động
Làm giông bão vườn mơ.

Tình dâng ta vương miện
Rồi tình đóng đinh ta
Tình nuôi cây ta lớn
Rồi chặt tỉa cành ta.

Tình vươn cao trong nắng
Mơn man đỉnh lá xanh
Tình luồn sâu trong đất
Nhỗ bật gốc rễ cành.

Tình gom ta trong tay
Đập vỏ rồi nghiền xay
Nhồi nặn trên ngọn lửa
Thăng hoa kiếp đọa đày.

Tình bắt ta đoạn trường
Cho tim ta bừng sáng
Biết tình sâu vô hạn
Buộc ta vào nhân gian.

Ai sợ tình sầu khổ
Hãy ra khỏi sân đời
Để cười không trọn tiếng
Để khóc không lệ rơi
Giữa mùa đông miên viễn.

Tình chẳng cho chẳng nhận
Chẳng chiếm đoạt riêng ai
Cũng chẳng ai chiếm được
Bởi tình là KHÔNG HAI.

Khi yêu không nên nói:
Người là của riêng tôi.
Nhưng tốt hơn hãy nói:
Tim tôi thuộc về người.

Chớ tưởng mình đủ sức
Tự tay khơi nguồn tình
Trừ phi tình cao hứng
Đã dọn sẵn bình minh.

Tình chẳng khát khao gì
Chỉ tự lo hoàn thiện
nhưng ai yêu cần biết
Hãy khao khát như sau:

Được tan thành dòng suối
Cất tiếng hát ru đêm
Được nếm mùi đau xót
Của bao nỗi dịu êm.

Được khắc sâu vết chém
Bởi thấu hiểu tình trường
Được hy sinh tự nguyện
Bằng hoan lạc yêu thương.

Mỗi bình minh thức giấc
Nghe lòng chắp cánh bay
Xin tạ ơn trời đất
Được yêu thêm một ngày.

Mỗi buổi trưa vắng lặng
Được buông xả thân tâm
Trong bình yên suy tưởng
Những ngây ngất tình thâm.

Những khi chiều tạnh nắng
Về bên bếp lửa hồng
Lòng biết ơn sâu nặng
Tình cho không biếu không.

Mỗi đêm vào giấc ngủ
Mang theo lời nguyện cầu
Cho người mình yêu dấu
Trên môi khúc tình sâu.

(Hết Chương 2)




 

 

No comments:

Post a Comment