Tâm (âm) và Vật (dương)
Tâm và Vật
LUÔN LUÔN cùng lúc vướng vào lưới trời lồng lộng, như Song Ngư đang trong cái lưới sinh tử - thời gian, không gian hạn định. Chúng dãy dụa, quẫy quả, cố gắng thoát khỏi chiếc lưới đáng ghét này! Kẻ nào đã thả lưới? Ai tạo nên chiếc lưới? Tàn nhẫn vậy?!
Rồi Tâm và Vật bắt đầu ngoi ngóp thở trong lúc chờ đợi số phận được định đoạt cho chúng.
Tâm: Tại sao ta lại vô dụng với chính mình như vậy? Ta bơi lội cả ngày, rốt cuộc cũng không biết để làm gì. Giờ đây mắc vào lưới rồi cũng chẳng biết sẽ về đâu.
Vật: Về đâu thì về quan trọng gì. Miễn là vẫn có vây để bơi, có thứ để ăn, có nước để sống.
Tâm: Nhỡ mình không sống mà sẽ chết thì sao?
Vật: Nghĩ nhiều thế làm gì? Cứ chill được đến đâu hay đến đấy. Quẫy khi nào không còn lực nữa thì thôi.
Tâm: Ta mệt rồi. Định mệnh của loài cá chỉ là vậy? Phải có gì đó hơn việc bơi và quẫy, ăn và chết chứ?!
Vật: Ơ hay, được bơi là sướng rồi, còn phải lăn tăn to tát cãi nỗi gì nhỉ? Cha sinh mẹ đẻ thế nào thì chấp nhận thế đó, rồi mà sống mà sinh, kế tiếp cho đời sau giống nòi cũng được sinh sống sung sướng như vầy thôi.
Tâm: Không! Mọi chuyện đều có mục đích cả. Ta phải tìm cho được cái mục đích ấy để thỏa mãn tâm nguyện tìm kiếm này. Sống đối với ta không thể chỉ là lối mòn non nước ngàn đời không đổi! Nhất định phải có một cái đích khác để đến.
Vật: Lắm chuyện! Ngay chốc nữa biết đâu toi đời nhà ma rồi, làm mồi cho kẻ khác thì tha hồ mà minh triết. Thôi cố gắng quẫy tiếp đi may ra thoát khỏi chiếc lưới vô minh này.
Tâm: Có quẫy nữa, quẫy mãi cũng vậy thôi. Dù có thoát lưới này thì đời con đời cháu ta cũng không chắc sẽ thoát. Và cứ vậy luân hồi kiếp cá, vô nghĩa mà thôi.
Vật: Trời sinh non nước, trời sinh ra cá. Đã vậy thì lên trời hỏi non nước để làm gì? Cá để làm gì?
Tâm: Non nước để cho cá chu du lặn lội, còn cá để cho người ta bắt vào lưới...
Vật: Cá để cho muôn loài bắt mà ăn!
Tâm: Vậy muôn loài được tạo ra để làm gì? Chẳng nhẽ chỉ để ăn cá?
Vật: Hỏi mãi làm gì, cá còn chưa lo nổi mình cá mà lo chuyện muôn loài chi?
Tâm: Quả thật đời cá là bể khổ! Khóc cũng không nên tiếng, chết cũng chỉ ngáp ngáp chứ chẳng được lời chăng trối nào... Cá độ muôn loài, cho muôn loài có cái ăn. Vậy là hết một đời!
Vật: Được vậy là tốt lắm rồi. Vậy là tìm thấy sứ mệnh của giống loài rồi, cao cả thế còn gì hơn nữa?
Đến đây, một con rùa bơi tới đớp một miếng thịt trên mình cá. VẬT kêu lên đau đớn: Lạy Cha! Sao Cha cho con rùa này đến đớp con.
Tâm đau đớn mà chẳng thể làm gì cho Vật. Nhìn chính mình cũng đang bị kéo lên bởi người đánh cá. Nó giương mắt thao láo nhìn không chớp kẻ sẽ lấy đi sinh mạng này để làm đồ nhậu một bữa no lòng. Cả đời nó bơi lội mấy mùa trăng, vậy là đủ mãn nguyện?! Nó nghe thấy tim phổi ruột gan lòng vòng tuồn tuột bị móc ra và quăng đi như thứ thừa thãi rác rưởi. Nó vẫn mở mắt thao láo nhìn trời mây, chưa bao giờ nó thấy bầu trời tuyệt đẹp trong veo đến vậy. Nó quẫy vài cái nữa theo quán tính cơ thể, định bơi đi... nhưng kỳ lạ thay không phải là bơi trong nước mà là trong không khí. TÂM linh đã thoát khỏi xác cá, tự do bơi vào vô hạn để hiểu thêm về những câu hỏi trong chiếc lưới của thời gian.
TÂM và VẬT (Song Ngư) cùng chết, chúng được hóa kiếp về Trời. Xác cá trở thành vô lượng tế bào, chuyển thành nặng lượng sống cho người ăn. Năng lượng lại chuyển hóa từ dạng này sang dạng khác. Vậy là trong người có cá, trong muôn loài có cá, thậm chí trong đất đai đồng ruộng, cũng có xương cá phân tán khắp cùng...
Cá hoàn tất chuyến du ngoạn khắp cùng Thiên Hạ của nó, linh tính nó mách bảo điều gì, điều gì là vô song "sắc", siêu linh. Là thanh thiên bướm, lụa tình nguyên sơ. Từ hai vây Cá mọc ra đôi cánh như bướm lượn cá lững lờ bay... trong mây lụa tình trời. Đơn sơ mà bồng lai siêu tuyệt.
Bỗng! Một làn sóng vô hình mà dồn dập dữ liệu ập tới không biết từ cõi nào phương nao? Đánh một đường cắt thẳng băng qua dải lụa hồn cá đang tiêu dao mây khói. Đây chính là sóng EMF danh bất hư truyền, là Bí thuật cao cấp nhất của thiên đình, nay phổ cập cho hạ giới sử dụng thời kỳ quá độ kỷ Song Ngư tiến lên Bảo Bình kỳ.
No comments:
Post a Comment