Monday, June 3, 2024

C84: Thiên Nhiên Không Vội

 C84: Thiên Nhiên Không Vội


Lão Tử có câu: “Tự Nhiên không vội vàng nhưng tất thảy đều toàn thiện.”


Lú lẫn thế nào mà ở đời phàm là chuyện gì quan trọng hắn đều vội vội vàng vàng làm cho xong. Để rồi lại lẩn thẩn nhẩm đi nhẩm lại câu nói ấy. 


Những gì của Thiên Nhiên đều toàn thiện trọn lành, còn những gì do con người đều bất toàn khiếm khuyết.


Ví dụ về nước: Nước chảy liên tục trong sông ngòi thì sạch và an toàn ở mức nhất định cho muôn thú cũng như con người uống.


Con người ngăn dòng tích nước, làm thủy điện hay bể chứa. Rồi lại dùng hoá chất để làm sạch nước. Bởi nước tù đọng chứa chất một chỗ thì luôn có vi khuẩn sinh sôi. Chưa hết, phải bơm lên bơm xuống liên tục biết bao công suất cho sự lãng phí tiện dùng ...


Bệnh tật nảy sinh thì phần nhiều đều liên quan đến nước.


Lại nói về sữa: 


Sữa mẹ thì sẵn sàng vốn được tạo hoá mặc định là để con bú thẳng. Loài nào cũng thế, chỉ riêng loài người. Con người nghĩ ra máy vắt sữa, tay cầm vắt sữa bằng silicon. Vắt ra rồi đong vào chai lọ, cho con bú từ chai lọ ấy. Lợi bất cập hại, bao nhiêu vi khuẩn sinh sôi, bao nhiêu công đoạn rửa sạch tiệt trùng đồ nghề. Rửa không sạch, con liền đau bụng. Rồi lại còn trữ sữa trong ngăn đá. Sữa mẹ vốn nhiều kháng thể sống (tế bào bạch cầu di chuyển liên tục) khi làm đông lạnh rồi thì nó là tế bào chết. Còn gì tốt nữa?


Chưa hết, còn sữa bột, sữa đặc có đường, sữa bò tiệt trùng, ... con người vốn vẫn luôn nghĩ và tạo ra được rất nhiều thứ rồi đua theo nhau như một lối sống thời đại. Mặc kệ việc cơ thể người có được thiết kế để hấp thu chúng hay không. Loài người là động vật ăn uống tạp đáng gờm nhất. Cà phê - sữa đá làm tim đập nhanh, máu tăng lên não, dạ dày cồn cào, gây tác dụng tỉnh táo tức thời, tưởng là tốt nhưng bất cứ thứ gì phụ nữ có thai và cho con bú không nên dùng thì thứ ấy không phải là thứ tốt cho sức khỏe. Tuy nhiên các nhà buôn cà phê thì luôn phải quảng cáo những điều tốt để bán hàng.


Bao nhiêu thứ thuộc về thiên nhiên thì đều trọn hảo, bao nhiêu thứ thuộc về con người thì lệch lạc bất toàn. 


Đến đỗi con người biệt lập khỏi tất thảy thiên nhiên và khoá mình trong những vách tường chật hẹp, coi đó là tiện nghi sung sướng an khang. Mở rộng thêm những đô thị để lại phải tích thêm nhiều bể chứa, dùng thêm điện năng, thắp sáng đêm cũng như ngày ...


Những ngọn gió bị tù đầy nơi phố phường đưa thêm bệnh dịch, ma đạo biết điều này nên trong chiều không gian khác đã sáng chế ra nhiều vi khuẩn. Vi khuẩn là sự sống. Vi khuẩn có khắp mọi nơi, khoa sinh vật học còn nói con người vốn là một loại vi khuẩn cao cấp. Ấy vậy mà cao cấp lại phải sợ thấp cấp hay sao?


Muôn sự vạn vật đối với Đấng Thiên Cổ chỉ như hằng hà sa số vi khuẩn nhỏ bé vô cùng. Tuy bé nhỏ nhưng sinh sôi vô hạn... Ai độ cho tất thảy Hồng Trần? 


A Di Đà Phật! 

Allah!

Amen!


A Đù (một Ma đã tu thành chín quả) từng nói với A Đường: “Tiên Ma vốn đồng đẳng, Phật kia cũng là chúng sinh mà thôi. Đến tột cùng đều không hề khác biệt. Chỉ là ai nấy đều đang đi những đạo lộ cung đường.


Lưu ý: Đường ở đây là Đường Tâm Thức. 


Tại sao người ta có thể đi hàng ngàn hàng vạn cung đường trần gian (như dân vận tải, chuyên chở - transport) nhưng không thể đi một con đường tâm thức thiêng liêng nào trong suốt cuộc đời?


Là bởi vì những chuyên chở của họ chỉ là hàng hoá “Trần gian”, là tục sự “Hồng trần”, là những gì “Hữu hạn”, giới định trong khuôn khổ tải trọng “Phàm ngã”.


Nhưng khi hướng mọi phương tiện vận tải, mọi chuyên chở, chú ý vào “con đường” Tình Yêu Thương Vô Hạn - Vô Điều Kiện, để ngày ngày đi lại trên cung đường ấy, thì ta trở thành một khí cụ, vận chuyển Tình Yêu - Sự Sống. 


Thậm chí không cần ai biết tới, không một bạn đồng hành cộng sự. Một mình ta đi đi về về, độc lai độc vãng trên đường tâm thức. Thì sự chuyên chở, vận tải ấy có ảnh hưởng gì? Lặp đi lặp lại những lối mòn đi tới Tình Thương như thế, có gì là mệt mỏi? Khi việc này là hoan lạc, tự lợi, thực chứng duy nhất trong mọi cuộc đời. Cần gì phải chứng minh, tỏ lộ với bất kỳ ai nếu không được hỏi.”


Hắn lơ mơ nghĩ về những tập đoàn vi khuẩn đi đi về về trong không trung, đất và nước, trong phân và trong bụng hắn... về những cơn sốt khi các Tình Yêu giao tranh, thắng thế hay lui dần... về sự sinh ra và biến chuyển của những con vi khuẩn... không bao giờ chết...


Rồi thương sao sự sống muôn trùng ...









C83: Cao Thượng Nao Nào

 C83: Cao Thượng Nao Nào


Con người thường nhìn vào lỗi sai và tiêu cực của kẻ khác mà không phải chính mình. Và bởi vì từ trong vô thức ai cũng có bản ngã - cái tôi, coi mình là quan trọng nhất, người ta thường tập trung vào nỗi đau của bản thân mà quên đi nỗi đau của kẻ khác. Ấy là bản năng mà thú loài cũng có. 


Sau khi than thở nói xấu sau lưng hay trước mặt với một người bạn phương xa về việc phải ở chung với một người độc tài, gia trưởng ... thì A Đường bỗng thấy day dứt áy náy vô cùng. Bởi nhẽ chỉ nên nhìn những điểm tốt của người. Dù có vài điểm không tốt thì cũng nên hiểu vì sao mà thế. 


Người “độc tài” thường do đã tôi luyện, ép buộc cảm xúc hay thân thể của bản thân lâu đến độ cực đoan hoá (ngôn ngữ hiện đại gọi nhanh là stress). Như khi xưa Đức Phật Thích Ca đã độc tài đến độ chế hàng trăm giới cấm cho tăng đoàn, bắt phải tuân thủ. Còn “gia trưởng” đến độ bản thân mình thì để tóc trong khi yêu cầu tất cả tăng đoàn phải cạo trọc!


Ấy nhưng thật, cũng phải có người gia trưởng thì gia quy, gia phong, gia đình mới được nề nếp theo đúng tác phong của người lãnh đạo. 


Hắn xưa nay không hợp làm lãnh đạo bởi cá tính mềm mỏng dễ chiều. Tuy nhiên bởi đời này đời nọ luôn theo hầu những vị độc tài nên thâm sâu cũng bị ảnh hưởng tính cách đáng sợ đó. Quả thực thậm chí đến độ coi những kẻ độc tài rất ngầu, rất có khí chất, hay ho, đáng ngưỡng mộ. Dĩ nhiên độc tài điều ác thì khác, như Hitler vậy ...


Hắn luôn muốn lười được và được lười. Bởi coi không gì sướng bằng sự lười chỉ việc ăn rồi ngủ ngày dài qua tháng rộng, chẳng bận lo toan bất cứ việc gì. Hắn đã quả quyết kết thân với một người luôn ép bản thân bận tối mắt tối mũi, trách nhiệm đầy mình! Cốt là để cho có kẻ lo hộ mọi chuyện. Đời ấy kiếp ấy đã được thỏa nguyện!


Lười được và được lười cũng là một nghệ thuật sống. Tuy nhiên đến một độ lười không thể hơn được nữa thì hắn ngộ rằng sự lười biếng là chết chóc. Hắn đã nằm dài trong mê mê tỉnh tỉnh về thế giới ảo, mặc cho thực tại hiện tiền bề bộn những buộc ràng ai ai. 


Muốn ăn thì phải làm, muốn có tiền thì phải kiếm, muốn gặt hái thì phải trồng trọt. Chứ không làm, mà cứ ăn cứ hưởng thì cái “lộc” cái “phúc” đó đâu thể bền lâu. Người đồng hành cứ rên lên mỗi ngày vì việc hắn lười đến nỗi chỉ ăn rồi ngủ kể từ khi về cùng một nhà.


Hắn áy náy vô cùng vì dẫu sao quả thực lười biếng là một trong 7 trọng tội ở đời. Tuy biết sai nhưng vẫn không sửa, ấy lại là một tội nữa. Vậy nên khi sen kia bưng đến tận lều cốc cháo vào mỗi sáng với câu nhắc quen tai: “Jesus comes to serve, not to be serve.” Hắn lại mắt nhắm mắt mở gào lên không ăn, đừng serve nữa! Song kẻ độc tài nọ vẫn kiên quyết bắt ăn để có sữa cho con. 


Luôn bén duyên và có hấp dẫn lực với những kẻ độc tài, mẹ đẻ hắn cũng độc tài đến cao độ. Có lẽ chăng hắn còn thiếu trong chính mình một sự dứt khoát và kiên định nào đó? 


Điều gì đó cứng cỏi như kim cương hay sắt đã tôi rèn? Như khí cụ để làm gì đó cho thỏa chí một đời! ... Một đời xa xăm nào?!


Chẳng biết, thôi thì một kiếp ấy đời này, cứ trong thân nữ “kém phúc”, “hèn mọn”, “hạ tiện” như có lời kinh sách nói. Quanh đi quẩn lại một xó bếp góc lều...


Biết đâu tất cả mọi sự hạ tiện ấy lại sinh ra những cao thượng nao nào ...




Tuesday, May 7, 2024

C82: Tình Yêu Vô Hạn

Chương 82: Tình Yêu Vô Hạn

Thực ra linh hồn vốn vô tính. Giới tính được quy định chỉ khi đăng nhập hay đăng xuất vào cõi vật lý hồng trần. Bởi vì từ thủa hồng hoang vạn vật đã mang trong mình hai khí âm dương. Khí âm thịnh thì giới tính là cái, khí dương thịnh thì giới tính là đực. Bông hoa đực hay bông hoa cái cũng được tạo hóa phân định rạch ròi nhằm mục đích thụ phấn cho nhau.

Kỳ lạ làm sao, chỉ một hạt của một cây bất kỳ, sẽ cho ra hàng ngàn hàng vạn hạt, rồi cứ thế nhân lên mãi mãi... Mỗi hạt lại là một hạt giống cho mai hậu. Hào phóng thay là Tình Yêu Vô Hạn. Trong thiên nhiên điều gì cũng thật hào phóng. Cây hào phóng ra lá, ra hoa, ra hạt. Muôn loài sống nhờ đó. Động vật có vú thì hào phóng cho sữa. Nguồn sữa mẹ tuôn chảy bao đời cứ thế nuôi lớn bao sinh linh. Tự nhiên luôn hào phóng tưởng như đến nỗi dư thừa.

Sữa - ở cây chính là nhựa sống - ở đất chính là mạch nước ngầm. Ma đạo biết điều này và đã không ngừng triển khai kế hoạch hủy hoại của chúng bằng nhiều cách. Khi sự cân bằng trong thiên nhiên bị phá vỡ, mạch nước nghẹt ngòi, nhựa sống nuôi dưỡng vạn vật và con người sẽ cạn kiệt. Dầu mỏ tưởng như là vô hạn, khai thác hàng trăm năm vẫn chưa hết? Ấy là vì người ta chưa biết rằng dầu khí chính là máu của mẹ đất. Hút mạch máu mãi, đến một lúc nhất định thì sẽ ra sao? Những cơn địa trấn, những đại hồng thủy, những gì là thảm họa cho muôn loài? Điều gì xảy ra trong quá khứ cũng sẽ lặp lại trong tương lai, nhưng quá khứ thì quá xa xưa nên người ta không nhớ tới, còn tương lai quá xa xôi nên ít kẻ quan phòng. Chỉ có Đấng Thiên Cổ là quan phòng mọi sự.

Từ thời vô thủy cho đến bây giờ, con người đã mang hàng vạn thân hình trong những lần hiện thành nhục thân trong quá khứ, chỉ có thể so sánh với tổng số những hạt cát trong Vũ trụ. Tuy nhiên, con người hiếm khi sử dụng những thân tướng này cho mục đích nào xứng đáng, thường chỉ lãng phí bằng cách làm những việc như động vật vẫn làm, lặp đi lặp lại nhiều lần.

A Đường cũng như mọi sinh linh trên đời, vốn không có giới tính, vốn đã sinh ra với thân nam và nữ trong vô số thời kỳ và ở mọi bình diện,
và trong mỗi hiện thân phải có cha và mẹ, như vậy y đã tạo mối liên hệ cha mẹ một cách không thể tránh được với tất cả chúng sinh. Vì niềm tin quyết về mối quan hệ thân thuộc này của tất cả chúng sinh mà Tâm Bồ-đề và Đại Bi của hắn phát khởi.

Bồ-đề (Bud-dha) hay Phật Đà, là phiên âm từ tiếng Ấn Độ, nghĩa là Giác Ngộ. Có vị Phật nói: "Ta là Phật - người giác ngộ, chúng sinh (tất cả mọi sinh linh) cũng sẽ giác ngộ." Đơn giản thế thôi, nhưng đời sau tôn kính và sùng mộ quá đỗi nên biến Phật thành một địa vị độc tôn, rồi dịch ra thành: "Ta là Phật đã thành, chúng sinh là Phật sẽ thành." Nghĩ rằng Phật là một ai đó, một QUẢ VỊ kinh khủng khiếp, cao tột độ, khó với tới lắm. Mặc định là phải tu - phải học - phải hành vô lượng kiếp mới đạt được.

Quả thực là như vậy, không dễ mà "giác ngộ"- hiểu được sâu sắc chân lý hay một điều gì. Giác ngộ rồi thì để đó hay làm gì mới là vấn đề sau nữa. Giác ngộ rồi thì "giải thoát" khỏi mọi khổ đau hay chăng? Niết bàn tuyệt đối sung sướng vô hạn hay chăng? Có lẽ vậy ... chỉ những ai đã giác ngộ mới biết Giác Ngộ thực chất là gì. Cũng như, chỉ những ai đã Sống mới biết thực ra Sống là gì? Sống có vô hạn kiểu cách, cũng như vô số dạng thức mà...

Trong kiếp sống ấy, A Đường đã được làm mẹ. Hắn đăng nhập vào cuộc đời này bằng thân nữ, để hiểu hay giác ngộ về Tình Yêu Vô Hạn. Để hiểu những đam mê, đớn đau, hy sinh, nỗ lực nào đã sinh ra và dưỡng nuôi chính hắn cũng như tất thảy hồng trần. Kiểu mẫu và cách thức nào mà Thiên Cổ Đế tạo dựng trần gian? Cưu mang nào đi cùng năm tháng? Gắn bó nào mãi chẳng chia lìa?

Dịu dàng, kiên nhẫn, bao bọc thay là Tình Yêu Vô Hạn có trong mỗi bà mẹ sẵn sàng mọi lúc khi con khóc. Như dòng sữa xoa dịu mọi cơn khát luân hồi, như sự hiện diện làm an tâm giấc ngủ, như giác ngộ nào bình dị đến phi thường!


[ Tán thán Tứ Đại Trọng Ân Đất Nước Gió Lửa ]


Tứ Đại Đồng Ca


☆ Đất…

Đất đai đá ngọc… Sữa Ngà Nguồn Thiêng gieo chủng sinh!

Bao kiếp âm thầm lặng lẽ miên trường…

Tình thương chan chứa suốt thinh không!

Đức Ân Vô Tận Vô Cùng ai thấu tri?


Âm thầm vòng quay…

Không quãng hao gầy!

Hoán Luân Nhật Nguyệt đêm ngày mật miên yêu thế nhơn!


☆ Nước…

Có khi tĩnh lặng khi bồng bềnh khi tuôn láng linh!

Chuyên chở trong mình non nước hữu tình… 

Phù sa mang đến khắp nơi nơi…

Lắng sâu tâm mạch suối nguồn yêu thương chí chơn!


Suối Nguồn Hồng Ân

Trong suốt vô ngần!

Chứa chan vô tận Cội Nguồn Tình Yêu nhất như! 


☆ Gió…

Có khi thinh lặng khi nhàn ru khi bão giông…

Da diết tự mình tha thiết ân tình!

Người nơi nhơn thế có hay chăng?

Gió miên thinh vọng Chơn Nguồn Thiêng thẳm sâu!


Con Đường Tình Yêu 

Không ít không nhiều.

Trước sau như một vỗ về yêu thương không giới ranh!


☆ Lửa…

Nấu nung tinh luyện hững hờ liu riu khi hãn hung!

Dung chứa tâm tình khi ấm khi nồng…

Vầng Dương lan tỏa khắp không gian!

Lửa mang năng lượng vĩnh hằng yêu thương chẳng nguôi!


Vô Thường Nhơn Gian

Thay thế Chơn Thường!

Hiểu ra… 

Huynh Đệ Đại Đồng Càn Khôn không cách xa!


☼ Thể theo điệu lý Trăng Khu Dạ Khúc