Wednesday, July 17, 2024

C85: Những Nỗi Sợ Hãi

C85: Những nỗi sợ hãi

Ai đã làm cha mẹ đều biết phải bao công lao khó nhọc mới sinh ra và dưỡng nuôi được một đứa trẻ. Lại một lần cho bú, chắt chiu từng giọt sữa, từng dưỡng chất tinh túy nhất của người mẹ. Lại một lần tã ướt phải thay, hàng chục lần tã ướt phải thay trong ngày. Lại một ngày dài chăm bẵm hát hò, ru con bồng bế. Lại một ngày vội vội vàng vàng ăn cuống ăn cuồng để lại có mặt khi con khóc. 365 ngày đầu đời của một đứa trẻ chỉ quanh đi quẩn lại là trung tâm vũ trụ của gia đình. Nếu là mẹ hoặc cha đơn thân, không có ai khác ngoài chính mình chăm sóc con thì vất vả đến nhường nào? Lại nữa, thời mà không có tã bỉm "vứt đi", phải thay giặt phơi phong liên tùng tục, ngày nắng đã vậy, ngày mưa thì sao? Giàu có đã vậy, nghèo nàn thì sao? Biết bao cố gắng từng ngày của cha của mẹ, nâng niu chăm sóc hy sinh mọi điều vì con.

... Để rồi, khi con người lớn lên cứ thế chết như ngả rạ trên những bãi chiến trường vô nghĩa, trong suốt nhiều thời đại, nhiều quốc gia, hoặc chết mòn trong những vòng lặp bế tắc của đời cơm áo. Những kẻ giàu thì cứ giàu mãi còn những kẻ nghèo thì cứ nghèo mãi, phần đa là thế. Từ lâu người ta gắn chữ "nghèo" với chữ "khổ", cũng là phải bởi vì những ai chưa từng nghèo thật sự thì không thể biết được nó khổ đến thế nào. Nghèo đến nỗi không có miếng cơm, miếng nước, manh áo, đến nỗi không có thời gian để thở. Đầu tắp mặt tối quần quật làm lụng mà vẫn không đủ cho mình và gia đình ... nheo nhóc!

Mấy ai tự nguyện và thích thú được nghèo khó khổ cực? Mấy ai nhớ rằng khi sinh ra, mình chỉ là một mớ thịt èo uột, yếu ớt, trần trụi, chẳng thể làm gì ngoài khóc. Nếu không vì được mẹ cha hay ai đó chăm bẵm từng ngày thì chẳng có mảy may sinh tồn được hay chỉ tự hào về bản sự, sự nghiệp, tài sản những vật ngoài thân?

Mấy ai vui trong cảnh nghèo, vui trong cảnh khổ? Người ta luôn sợ cái nghèo, phòng bị, tìm cách tích trữ, dành dụm bằng cách này hay cách khác đất đai, vàng bạc, cơ ngơi, ... để còn thừa kế, truyền lại cho con cháu.

Có một thí nghiệm rất thú vị liên quan đến nỗi sợ hãi. Chứng minh rằng mọi sinh vật đều thừa hưởng những ADN cảm xúc (thọ tưởng) từ tổ tiên mình. Người ta thử nuôi những con giun đất và khi cho ăn thì làm điện giật chúng chỉ đủ đau chứ không giết chết, cùng lúc ấy họ bật sáng bóng đèn. Qua vài lần điện giật đồng thời bóng đèn sáng, đến một lúc dù không giật điện nữa mà chỉ bật đèn, giun vẫn có phản xạ giật nảy người và co quắp như bị điện giật. Họ quan sát thấy những lứa giun sau được sinh ra bởi những con giun ấy cũng có phản xạ giật y như thế khi chỉ bật đèn. Thậm chí khi họ nghiền chúng thành thức ăn và cho những con giun khác ăn cũng khiến chúng hình thành phản xạ co giật tương tự chỉ với bóng đèn.

Kết luận rằng có sự liên hệ vô cùng mật thiết giữa thể xác và thể vía (cảm xúc) chứ chưa nói đến trí khôn hay trí tuệ. Khi những con giun bị điện giật chúng cũng biết đau và nỗi sợ đau hình thành (sợ là một dạng cảm xúc cơ bản nhất đến thực vật cũng có). Khi thế hệ ông bà cha mẹ có những nỗi sợ hoặc nỗi đau nào, tất nhiên đời con cháu sẽ có cùng một dạng cảm xúc ấy từ trong vô thức - di truyền dạng thể này không phải là di truyền thể xác nhưng còn đặc thù hơn nhiều những di truyền vật lý.

Nếu cả một quốc gia từng chịu cảnh nghèo đói, chiến tranh, khổ cực... nếu cả một thế hệ chịu cảnh nô lệ không có sự tự do, bị bạo hành vũ lực đàn áp, bị giận dữ la hét đánh đập thì đời con cháu cũng mang theo những mã gen như vậy.

Lại nói đến thịt động vật, có cái chết nào mà dễ chịu nhẹ nhàng, chẳng hề đáng sợ, không đau đớn khi trở thành thức ăn cho kẻ khác. Con người hay con gì ăn vào những sự đau đớn sợ hãi thì cũng dần trở nên đầy sợ hãi như loài vật vậy.

Con người luôn có vô vàn những nỗi sợ. Sợ hãi dẫn đến lo lắng. Lo lắng rồi lại sợ hãi, quẩn quanh trong những vòng lặp lo sợ ... đến nỗi mụ mị đầu óc, chẳng còn tâm trí đâu nghĩ tới những gì là vô hạn, những gì trong thế giới tinh thần hào phóng ra hoa.

Có những kẻ không sợ gì, chẳng sợ trời chẳng sợ đất, không sợ chết, cũng chẳng sợ giết người, phạm tội xấu ác bất kể. Những kẻ ấy thực ra là rất gần với Thiên Cổ Đế, rất gần với Tình Yêu Thương không ngăn ngại, không sợ hãi ... nếu xa lìa mọi mộng tưởng điên đảo...

Vậy nên Thiên Đế Con mới nói: "Ta đến không phải vì những người công chính mà cho kẻ có tội"

Rồi mới có phép - lễ "rửa tội" tổ tông - tội từ thủa hồng hoang xa lắc xa lơ có hai người đầu tiên phạm phải !

Đời này đời nọ, A Đường luôn lo sợ rằng hắn là kẻ vô dụng, sống đời vô nghĩa. Hắn cứ chăm chăm làm sao để khỏi trở nên bất tài vô dụng, phải chăng bởi ông bà cha mẹ hắn cũng từng có nỗi sợ dai dẳng ấy trong những đời sống mỏi mòn ở trần gian... Hắn nghiên ngẫm thiên kinh vạn quyển, cốt chỉ mong tìm được một diệu kế cho giấc mộng tang bồng, giấc mộng tái sinh vô ưu nào.

Song không thể! Chừng nào thiên hạ còn ưu sầu, hắn còn ưu tư, quằn quại, co quắp, hệt như những con giun trong thí nghiệm kể trên. Chỉ vì đã quen với những cơn đau nên phản xạ vô điều kiện!   



 




Monday, June 3, 2024

C84: Thiên Nhiên Không Vội

 C84: Thiên Nhiên Không Vội


Lão Tử có câu: “Tự Nhiên không vội vàng nhưng tất thảy đều toàn thiện.”


Lú lẫn thế nào mà ở đời phàm là chuyện gì quan trọng hắn đều vội vội vàng vàng làm cho xong. Để rồi lại lẩn thẩn nhẩm đi nhẩm lại câu nói ấy. 


Những gì của Thiên Nhiên đều toàn thiện trọn lành, còn những gì do con người đều bất toàn khiếm khuyết.


Ví dụ về nước: Nước chảy liên tục trong sông ngòi thì sạch và an toàn ở mức nhất định cho muôn thú cũng như con người uống.


Con người ngăn dòng tích nước, làm thủy điện hay bể chứa. Rồi lại dùng hoá chất để làm sạch nước. Bởi nước tù đọng chứa chất một chỗ thì luôn có vi khuẩn sinh sôi. Chưa hết, phải bơm lên bơm xuống liên tục biết bao công suất cho sự lãng phí tiện dùng ...


Bệnh tật nảy sinh thì phần nhiều đều liên quan đến nước.


Lại nói về sữa: 


Sữa mẹ thì sẵn sàng vốn được tạo hoá mặc định là để con bú thẳng. Loài nào cũng thế, chỉ riêng loài người. Con người nghĩ ra máy vắt sữa, tay cầm vắt sữa bằng silicon. Vắt ra rồi đong vào chai lọ, cho con bú từ chai lọ ấy. Lợi bất cập hại, bao nhiêu vi khuẩn sinh sôi, bao nhiêu công đoạn rửa sạch tiệt trùng đồ nghề. Rửa không sạch, con liền đau bụng. Rồi lại còn trữ sữa trong ngăn đá. Sữa mẹ vốn nhiều kháng thể sống (tế bào bạch cầu di chuyển liên tục) khi làm đông lạnh rồi thì nó là tế bào chết. Còn gì tốt nữa?


Chưa hết, còn sữa bột, sữa đặc có đường, sữa bò tiệt trùng, ... con người vốn vẫn luôn nghĩ và tạo ra được rất nhiều thứ rồi đua theo nhau như một lối sống thời đại. Mặc kệ việc cơ thể người có được thiết kế để hấp thu chúng hay không. Loài người là động vật ăn uống tạp đáng gờm nhất. Cà phê - sữa đá làm tim đập nhanh, máu tăng lên não, dạ dày cồn cào, gây tác dụng tỉnh táo tức thời, tưởng là tốt nhưng bất cứ thứ gì phụ nữ có thai và cho con bú không nên dùng thì thứ ấy không phải là thứ tốt cho sức khỏe. Tuy nhiên các nhà buôn cà phê thì luôn phải quảng cáo những điều tốt để bán hàng.


Bao nhiêu thứ thuộc về thiên nhiên thì đều trọn hảo, bao nhiêu thứ thuộc về con người thì lệch lạc bất toàn. 


Đến đỗi con người biệt lập khỏi tất thảy thiên nhiên và khoá mình trong những vách tường chật hẹp, coi đó là tiện nghi sung sướng an khang. Mở rộng thêm những đô thị để lại phải tích thêm nhiều bể chứa, dùng thêm điện năng, thắp sáng đêm cũng như ngày ...


Những ngọn gió bị tù đầy nơi phố phường đưa thêm bệnh dịch, ma đạo biết điều này nên trong chiều không gian khác đã sáng chế ra nhiều vi khuẩn. Vi khuẩn là sự sống. Vi khuẩn có khắp mọi nơi, khoa sinh vật học còn nói con người vốn là một loại vi khuẩn cao cấp. Ấy vậy mà cao cấp lại phải sợ thấp cấp hay sao?


Muôn sự vạn vật đối với Đấng Thiên Cổ chỉ như hằng hà sa số vi khuẩn nhỏ bé vô cùng. Tuy bé nhỏ nhưng sinh sôi vô hạn... Ai độ cho tất thảy Hồng Trần? 


A Di Đà Phật! 

Allah!

Amen!


A Đù (một Ma đã tu thành chín quả) từng nói với A Đường: “Tiên Ma vốn đồng đẳng, Phật kia cũng là chúng sinh mà thôi. Đến tột cùng đều không hề khác biệt. Chỉ là ai nấy đều đang đi những đạo lộ cung đường.


Lưu ý: Đường ở đây là Đường Tâm Thức. 


Tại sao người ta có thể đi hàng ngàn hàng vạn cung đường trần gian (như dân vận tải, chuyên chở - transport) nhưng không thể đi một con đường tâm thức thiêng liêng nào trong suốt cuộc đời?


Là bởi vì những chuyên chở của họ chỉ là hàng hoá “Trần gian”, là tục sự “Hồng trần”, là những gì “Hữu hạn”, giới định trong khuôn khổ tải trọng “Phàm ngã”.


Nhưng khi hướng mọi phương tiện vận tải, mọi chuyên chở, chú ý vào “con đường” Tình Yêu Thương Vô Hạn - Vô Điều Kiện, để ngày ngày đi lại trên cung đường ấy, thì ta trở thành một khí cụ, vận chuyển Tình Yêu - Sự Sống. 


Thậm chí không cần ai biết tới, không một bạn đồng hành cộng sự. Một mình ta đi đi về về, độc lai độc vãng trên đường tâm thức. Thì sự chuyên chở, vận tải ấy có ảnh hưởng gì? Lặp đi lặp lại những lối mòn đi tới Tình Thương như thế, có gì là mệt mỏi? Khi việc này là hoan lạc, tự lợi, thực chứng duy nhất trong mọi cuộc đời. Cần gì phải chứng minh, tỏ lộ với bất kỳ ai nếu không được hỏi.”


Hắn lơ mơ nghĩ về những tập đoàn vi khuẩn đi đi về về trong không trung, đất và nước, trong phân và trong bụng hắn... về những cơn sốt khi các Tình Yêu giao tranh, thắng thế hay lui dần... về sự sinh ra và biến chuyển của những con vi khuẩn... không bao giờ chết...


Rồi thương sao sự sống muôn trùng ...









C83: Cao Thượng Nao Nào

 C83: Cao Thượng Nao Nào


Con người thường nhìn vào lỗi sai và tiêu cực của kẻ khác mà không phải chính mình. Và bởi vì từ trong vô thức ai cũng có bản ngã - cái tôi, coi mình là quan trọng nhất, người ta thường tập trung vào nỗi đau của bản thân mà quên đi nỗi đau của kẻ khác. Ấy là bản năng mà thú loài cũng có. 


Sau khi than thở nói xấu sau lưng hay trước mặt với một người bạn phương xa về việc phải ở chung với một người độc tài, gia trưởng ... thì A Đường bỗng thấy day dứt áy náy vô cùng. Bởi nhẽ chỉ nên nhìn những điểm tốt của người. Dù có vài điểm không tốt thì cũng nên hiểu vì sao mà thế. 


Người “độc tài” thường do đã tôi luyện, ép buộc cảm xúc hay thân thể của bản thân lâu đến độ cực đoan hoá (ngôn ngữ hiện đại gọi nhanh là stress). Như khi xưa Đức Phật Thích Ca đã độc tài đến độ chế hàng trăm giới cấm cho tăng đoàn, bắt phải tuân thủ. Còn “gia trưởng” đến độ bản thân mình thì để tóc trong khi yêu cầu tất cả tăng đoàn phải cạo trọc!


Ấy nhưng thật, cũng phải có người gia trưởng thì gia quy, gia phong, gia đình mới được nề nếp theo đúng tác phong của người lãnh đạo. 


Hắn xưa nay không hợp làm lãnh đạo bởi cá tính mềm mỏng dễ chiều. Tuy nhiên bởi đời này đời nọ luôn theo hầu những vị độc tài nên thâm sâu cũng bị ảnh hưởng tính cách đáng sợ đó. Quả thực thậm chí đến độ coi những kẻ độc tài rất ngầu, rất có khí chất, hay ho, đáng ngưỡng mộ. Dĩ nhiên độc tài điều ác thì khác, như Hitler vậy ...


Hắn luôn muốn lười được và được lười. Bởi coi không gì sướng bằng sự lười chỉ việc ăn rồi ngủ ngày dài qua tháng rộng, chẳng bận lo toan bất cứ việc gì. Hắn đã quả quyết kết thân với một người luôn ép bản thân bận tối mắt tối mũi, trách nhiệm đầy mình! Cốt là để cho có kẻ lo hộ mọi chuyện. Đời ấy kiếp ấy đã được thỏa nguyện!


Lười được và được lười cũng là một nghệ thuật sống. Tuy nhiên đến một độ lười không thể hơn được nữa thì hắn ngộ rằng sự lười biếng là chết chóc. Hắn đã nằm dài trong mê mê tỉnh tỉnh về thế giới ảo, mặc cho thực tại hiện tiền bề bộn những buộc ràng ai ai. 


Muốn ăn thì phải làm, muốn có tiền thì phải kiếm, muốn gặt hái thì phải trồng trọt. Chứ không làm, mà cứ ăn cứ hưởng thì cái “lộc” cái “phúc” đó đâu thể bền lâu. Người đồng hành cứ rên lên mỗi ngày vì việc hắn lười đến nỗi chỉ ăn rồi ngủ kể từ khi về cùng một nhà.


Hắn áy náy vô cùng vì dẫu sao quả thực lười biếng là một trong 7 trọng tội ở đời. Tuy biết sai nhưng vẫn không sửa, ấy lại là một tội nữa. Vậy nên khi sen kia bưng đến tận lều cốc cháo vào mỗi sáng với câu nhắc quen tai: “Jesus comes to serve, not to be serve.” Hắn lại mắt nhắm mắt mở gào lên không ăn, đừng serve nữa! Song kẻ độc tài nọ vẫn kiên quyết bắt ăn để có sữa cho con. 


Luôn bén duyên và có hấp dẫn lực với những kẻ độc tài, mẹ đẻ hắn cũng độc tài đến cao độ. Có lẽ chăng hắn còn thiếu trong chính mình một sự dứt khoát và kiên định nào đó? 


Điều gì đó cứng cỏi như kim cương hay sắt đã tôi rèn? Như khí cụ để làm gì đó cho thỏa chí một đời! ... Một đời xa xăm nào?!


Chẳng biết, thôi thì một kiếp ấy đời này, cứ trong thân nữ “kém phúc”, “hèn mọn”, “hạ tiện” như có lời kinh sách nói. Quanh đi quẩn lại một xó bếp góc lều...


Biết đâu tất cả mọi sự hạ tiện ấy lại sinh ra những cao thượng nao nào ...